Trong kho tàng thơ ca cách mạng Việt Nam, “Đất Nước” của Nguyễn Khoa Điềm là một định nghĩa độc đáo, một tiếng nói sâu lắng, giàu chất suy tư của thế hệ trẻ đô thị miền Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Được trích từ chương V của trường ca “Mặt đường khát vọng”, đoạn thơ không chỉ là niềm tự hào về cội nguồn dân tộc mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ tư tưởng cốt lõi: “Đất Nước của Nhân dân”. Để hiểu trọn vẹn giá trị tác phẩm, việc phân tích bài thơ Đất Nước một cách chi tiết sẽ giúp chúng ta giải mã những tầng ý nghĩa sâu sắc mà tác giả gửi gắm.
Với những ai đang tìm hiểu về cách làm văn nghị luận văn học, việc nắm vững các luận điểm chính trong bài thơ này là nền tảng vô cùng quan trọng.
Cội nguồn Đất Nước qua lăng kính văn hóa dân gian (9 câu đầu)
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Khoa Điềm không chọn những khái niệm vĩ mô, trừu tượng để định nghĩa về Đất Nước. Thay vào đó, ông đưa người đọc trở về với những gì gần gũi, thân thương và bình dị nhất, những thứ đã dệt nên tâm hồn người Việt từ thuở ấu thơ.
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
Tác giả khẳng định một sự thật hiển nhiên: Đất Nước đã tồn tại từ rất lâu, trước cả khi “ta” ra đời. Cội nguồn ấy không nằm ở đâu xa lạ mà hiện hữu ngay trong lời ru của mẹ, trong những câu chuyện cổ tích “ngày xửa ngày xưa”. Đó là thế giới của Tấm Cám, của Thạch Sanh, nơi cái thiện luôn chiến thắng và những bài học đạo lý đầu đời được gieo mầm. Đất Nước còn bắt đầu từ “miếng trầu bây giờ bà ăn”, một hình ảnh gợi nhắc đến cả một nền văn hóa với truyện cổ tích Trầu Cau và phong tục ăn trầu đậm đà tình nghĩa.
